Tài nguyên dạy học

Đọc báo dùm bạn

Ảnh ngẫu nhiên

IMG_9158_1.jpg IMG_9157_1.jpg IMG_9125_1.jpg Dem_dong_loan.swf DSC04395.jpg DSC04493.jpg DSC04489.jpg DSC04487.jpg DSC04467.jpg Khuc_nhac_Noel.swf Dem_qua_nho_ban1.swf Thien_nguyen_viole.swf DSC011842.jpg DSC011871.jpg DSC011821.jpg Chuc_2013_Quang_loan.swf Loan_dem_giang_sinh_2012.swf LOAN_HA_NOI.swf DSCN0756.jpg Nguoi_thay.swf

Từ điển online


Tra theo từ điển:



Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > HƯƠNG SẮC VƯỜN THƠ >

    Nghĩ về thầy - xin kính tặng thầy cô nhân ngày 20/11

     Nghĩ Về Thầy 

    Con đứng nhìn dòng sông trôi êm 
    Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước 
    Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược 
    Thấp thoáng chao nghiêng... 
    Khiến con chạnh nhớ về Người 
    Và câu chuyện năm xưa... 

    Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa 
    Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược 
    Khách sang sông tiếp hành trình phía trước 
    Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò? 
    Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ 
    Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại 
    Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy 
    Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương. Nguồn: www.yeuhoabinh.com 



    THẦY 

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay 
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng 
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn 
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi 
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ... 
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại 
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng 
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn 
    Cho chúng con định hướng tương lai 

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi 
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa 
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ... 



    LỜI CỦA THẦY 
    Rồi các em một ngày sẽ lớn 
    Sẽ bay xa đến tận cùng trời 
    Có bao giờ nhớ lại các em ơi 
    Mái trường xưa một thời em đã sống 
    Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng 
    Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao 
    Thủa học về cái nắng xôn xao 
    Lòng thơm nguyên như mùi mực mới 

    Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới 
    Thầy trò mình cũng có lúc chia xa 
    Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha 
    Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ 

    Một lời khuyên biết thế nào cho đủ 
    Các em mang theo mỗi bước hành trình 
    Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: 
    Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá... 

    Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã 
    Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên 
    Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền 
    Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ 


    Khi thầy về nghỉ hưu 
    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao 
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: 
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…" 
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. 

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào 
    Con nao nức bước vào trường trung học 
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc 
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. 

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? 
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? 
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi 
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? 

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao 
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ 
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ 
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! 


    Không đề 

    Cầm bút lên định viết một bài thơ 
    Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo 
    Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo 
    Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người. 

    Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ 
    Đâu là cha, là mẹ, là thầy… 
    Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… 
    Biết bao giờ con lớn được, 
    Thầy ơi ! 

    Con viết về thầy, lại ìphấn trắng”,”bảng đen” 
    Lại ìkính mến”, lại ìhy sinh thầm lặng”… 
    Những con chữ đều đều xếp thẳng 
    Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người . 

    Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu 
    Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh 
    Cửa sổ xe ù ù gió mạnh 
    Con đường trôi về phía chẳng là nhà… 

    Mơ màng nghe tiếng cũ ê a 
    Thầy gần lại thành bóng hình rất thực 
    Có những điều vô cùng giản dị 
    Sao mãi giờ con mới nhận ra. 
    Nhắn tin cho tác giả
    Đinh Ngân Thanh @ 02:11 27/10/2011
    Số lượt xem: 289
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    TRUYỀN THỐNG TRƯỜNG THCS TÂN HIỆP A5

    Chương trình giới thiệu sách 2015